rem-cua-dep>> Rèm đẹp

tranh-son-dau>>Tranh sơn dầu

thiet-ke-noi-that>> Thiết kế nội thất

ve-tranh-tuong>>Vẽ tranh tường

Ngày đó cách đây tròn 11 năm, Thế Anh (năm nay 35 tuổi, nhà ở phố Nguyễn Thái Học, Hà Nội, là một kiến trúc sư trẻ tuổi, có tài, đẹp trai và đầy chất lãng mạn. Sinh ra trong một gia đình cơ bản với bố mẹ là cán bộ Nhà nước, chị gái là một luật sư, Thế Anh thừa hưởng truyền thống hiếu học của gia đình và thi đậu vào trường đại học danh tiếng của Hà Nội: Đại học Kiến trúc.

Sau khi tốt nghiệp với tấm bằng loại khá, anh đã được nhận vào làm tại một công ty có mức lương đáng mơ ước. Trước đó, từ khi còn đang là sinh viên Trường Đại học Kiến trúc, Thế Anh đã đem lòng yêu cô sinh viên cùng trường có cái tên rất đẹp là Linh Hương. Linh Hương là con gái Hà Nội đẹp người, đẹp nết, Thế Anh đã yêu cô gái ấy bằng cả trái tim nóng bỏng và lãng mạn của mình.

Linh Hương cũng vậy, cô đáp trả tình cảm của Thế Anh bằng một tình yêu chân thành, không toan tính. Nhưng bố mẹ Linh Hương không tán thành chuyện yêu đương của đôi trẻ, bố cô nói rằng hai người cần tập trung vào học hành, khi ra trường ổn định hãy tính đến chuyện tìm hiểu nhau. Đã nhiều lần Thế Anh đến gặp và xin phép bố mẹ người yêu cho mình tiếp tục đi lại tìm hiểu, nhưng rốt cuộc vẫn nhận được những cái lắc đầu lạnh lùng.

Bị ngăn cản nhưng Thế Anh và Linh Hương vẫn không thể rời xa nhau. Trong những năm yêu thương mặn nồng, thậm chí đã đến hơn 3 lần Linh Hương xách quần áo bỏ nhà đi cùng Thế Anh. Những tưởng tình yêu của hai người là không thể cách chia, vậy mà đùng một cái, Linh Hương bỗng nói lời chia tay người yêu vì không muốn làm bố mẹ phải phiền lòng.

Nghe tin đó, Thế Anh đã sốc nặng. Anh ta bỏ bê công việc, suốt ngày tìm gặp Linh Hương để nghe một lời giải thích cụ thể. Nhưng lần nào cũng vậy, chỉ là câu chia tay tuyệt tình. Không chịu đựng được sự thật là sẽ mãi mất nhau trong đời, Thế Anh điên cuồng mang dao đến nhà người yêu với mục đích giết chết cô, sau đó sẽ kết liễu cuộc đời mình để hai người mãi được bên nhau. Ngày 14/4/1999, anh ta đã giết chết cô gái trẻ. Mẹ của Linh Hương cũng bị thương nặng khi vào ngăn cản không cho Thế Anh làm hại con mình. Sau vụ án đó, Thế Anh bị bắt và tuyên án tử hình.

Gần 2 năm ngồi chờ ngày trả án trong tâm thế chán chường, ân hận, mái tóc của một thanh niên chưa đầy 30 tuổi đã bạc một nửa. Đã có những lúc, Thế Anh rơi vào trạng thái trầm cảm, tâm hồn lơ lửng như thể không biết mình đang sống hay đã chết.

Chuỗi ngày cứ chậm chạp trôi, cho đến một chiều tháng 8/2001, Thế Anh được cán bộ trại đưa ra khỏi phòng biệt giam để nghe đọc Quyết định ân xá của Chủ tịch nước, giảm hình phạt từ tử hình xuống chung thân.

Thế Anh bảo, đó là một ngày anh không thể quên, tai anh ù đi, chân quỵ xuống khiến các cán bộ quản giáo phải dìu mới có thể đứng lên được. Lòng nhủ thầm phải tự trấn tĩnh, nhưng từ hai khóe mắt, hai giọt nước mắt ứa ra. Thế Anh được thả cùm chân và xuống chung phòng với các phạm nhân khác, anh như được sinh ra lần thứ hai và tự nhủ với lòng mình, hãy cố gắng từng phút giây để đền đáp cuộc đời.

Các phạm nhân đang học nghề tại xưởng mỹ nghệ Trại giam Nam Hà.

Những ngày thụ án chung thân, với tài năng và kiến thức của mình, Thế Anh đã được các cán bộ quản giáo phân công phụ trách Đội Văn hóa, Phân trại số 2. Hằng ngày bận rộn với công việc sổ sách, chấm công lao động của các phạm nhân khác, hằng tuần, hằng tháng chuẩn bị loa đài cho các cuộc hội nghị, biểu diễn văn nghệ trong trại, có thể nói, công việc phong phú, phù hợp đã cuốn người phạm nhân này bắt kịp với guồng quay của cuộc sống, anh đã thấy thêm yêu và trân trọng cuộc sống này.

Cũng như các phạm nhân khác, những ngày ở trại, niềm vui lớn nhất của Thế Anh là hằng tháng được gặp gỡ bố mẹ, người thân lên thăm mình. Hỏi Thế Anh sau này ra trại sẽ dự định thế nào. Thế Anh chân thành: “Khi được về với gia đình, tôi chắc chắn sẽ làm lại cuộc đời chuộc lại lỗi lầm đã gây ra. Chắc chắn tôi sẽ quay lại với nghề kiến trúc sư, vì chỉ có nghề đó mới giúp tôi tự tin hòa nhập với cuộc sống, đến gần hơn với mọi người”.

Trước khi kết thúc cuộc gặp gỡ hôm đó, tôi đã hỏi Thế Anh một câu riêng tư: “Những ngày trong trại, đã bao giờ anh mơ tới Linh Hương, và liệu có bao giờ anh nghĩ sẽ có ngày mình đến nhà cô ấy để nói lời tạ tội với những người còn sống?”.

Thế Anh bỗng thảng thốt nhìn tôi, ánh mắt như sợ hãi, ngại ngùng và dò xét. Rồi anh ta lảng tránh câu hỏi và bảo rằng: “Sau này nếu được ra trại, tôi sẽ làm việc mình cần làm. Còn hiện giờ, tôi đang cố quên tất cả để bắt đầu lại từ đầu. Quá khứ xin được ngủ yên”

H.Giang – T.Hòa: http://cand.com.vn/ANTT/Bai-2-Chuyen-tinh-buon-cua-mot-kien-truc-su-166079/